Sau khi về nghỉ hưu, những cựu cán bộ, chiến sĩ, công nhân viên chức, giáo chức thường tìm đến các hội thơ để sinh hoạt, nhằm thỏa mãn tình yêu thơ ca, văn học và đó là nguyên nhân để hàng trăm câu lạc bộ thơ ra đời. Trong sở thích hội viên không phải ai cũng giống nhau: Có người thích thơ không thích nhạc, có người thích nhạc không thích thơ, có người chỉ thích thơ luật niêm chặt chẽ như thơ Đường, không ưa lục bát và ngược lại, có người thích dân ca nhưng chỉ thích cải lương, có người không thích cải lương chỉ thích chầu văn, quan họ… Mọi sở thích có thể không trở nên quan trọng mà lại trở thành sự tôn trọng lẫn nhau cùng làm nên những giá trị cho cuộc sống, đó chính là Câu lạc bộ Những người yêu thơ - ca TP. Hồ Chí Minh đã hoạt động từ nhiều năm nay…
Nhìn chung, trong làng văn không có cây bút nào trưởng thành mà không yêu thơ ca, yêu thơ ca không có nghĩa là phải sáng tác được thơ ca, mà biết thưởng thức hoặc trình diễn một bài ca mình yêu thích, biết thẩm thấu cái hồn cốt, tinh hoa của một bài thơ hay một câu thơ là trở thành người yêu thơ ca, đó là lý do để một số hội viên của các câu lạc bộ trong thành phố cùng nhau thành lập Câu lạc bộ Những người yêu thơ - ca TP.Hồ Chí Minh.
Trong buổi họp đầu tiên, những thành viên sáng lập đã cử ra Ban Chủ nhiệm lâm thời gồm 3 người, gồm: Nhà thơ Quảng Huệ - Nguyễn Đăng Trai, hội viên Hội Nhà văn TP.Hồ Chí Minh, giữ chức Chủ nhiệm; cô giáo Lê Mỵ, Hiệu trưởng trường Mầm non Việt Trung, quận 5, TP.Hồ Chí Minh, Phó Chủ nhiệm; cô Bích Ngọc - Diệu Tâm, Cựu chiến binh phường 17, quận Gò Vấp, TP.Hồ Chí Minh, Phó chủ nhiệm. Nhiệm kỳ Ban Chủ nhiệm lâm thời là 1 năm. Đến nay, câu lạc bộ sinh hoạt chính thức 3 lần, mỗi lần quy tụ trên 30 thành viên và trang thơ câu lạc bộ quy tụ trên 100 thành viên.
Mừng xuân Tân Sửu 2021, Câu lạc bộ Những người yêu thơ - ca TP Hồ Chí Minh đã xuất bản và cho ra mắt tập thơ Vượt sóng ra khơi (tập 1) với nhiều tác giả của NXB Hội Nhà văn. Đây cũng là dịp để tri ân bè bạn, những “Mạnh Thường Quân” đã ủng hộ và đồng hành cùng câu lạc bộ.
Nhân dịp kỷ niệm 46 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Tạp chí Truyền thống và Phát triển xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả một số tác phẩm tiêu biểu của các hội viên Câu lạc bộ Những người yêu thơ - ca TP Hồ Chí Minh. Ra bắc đón xuân Trần Tích Cảnh
Tết Ất Mùi ra Bắc đón xuân
Hưởng hạt mưa sa đậu tóc trần
Hứng ngọn gió lành se giá lạnh
Gặp bầy cháu nhỏ má bồ quân
Cầu Nhật Tân căng những sợi đàn
Gieo xuống sông Hồng khúc nhạc ngân
Tây Hồ huyền ảo màn sương bạc
Xa xa thấp thoáng bóng Sâm Cầm...
Hoàn Kiếm tết về hoa rực rỡ
Nhớ bước chân em vội sớm chiều
Vào Phát Lộc thăm căn gác nhỏ
Còn đâu nhà cổ dáng liêu xiêu ...
Ngang dọc thủ đô đường rộng mở
Tấp nập dòng xe chạy nối hoài
Cao ốc lô xô vươn chất ngất
Chìm mất làng hoa giữa phố dài. Đêm siêu trăng nhớ bạn Trần Tích Cảnh
Bao năm mới có một lần
Mặt trăng, trái đất lại gần nhau hơn
Bao ngày mới có một đêm
Làm thơ, thao thức cùng em chuyện trò
Trăng tròn vừa sáng vừa to
Em đừng lặng lẽ đọc thơ một mình
Hãy vui cùng ánh trăng thanh
Chị Hằng chú Cuội rủ mình lên chơi
Bồng bềnh giữa cảnh mây trời
Ngắm sao sa đón sương rơi đầu nguồn
Không còn phải ngắm hoàng hôn
Không còn vò xé nỗi buồn trăm năm
Chỉ còn ta giữa trăng rằm
Trải mây làm chiếu ta nằm ngâm thơ
Ru thương ru nhớ ru chờ
Trăm năm ươm một giấc mơ cuộc tình
Vén mây... ta đón bình minh. Bảy lăm tự vịnh Quảng Huệ
Rị mọ trèo lên đến bảy lăm
Đứng đi lười biếng chỉ siêng nằm
Đã nghe Bắc Đầu bàn xem sổ
Chưa biết cuộc cờ định xét năm
Mãi hận ba phen cùng đế quốc(*)
Mà đau nửa kiếp với thân tằm
Dù sao lửa cũng luôn gìn giữ
Nguyên khí lưu truyền mốc tuổi trăm.
(*) Ba lần bị giặc bắt tù đày Con tàu không số Lê Mỵ
Mênh mông sóng nước sóng đại đương
Con tàu không số phải trân mình
Ra khơi mang nặng lòng sông núi
Gạo, muối, lương khô... nặng nghĩa tình
Các chiến sĩ ta đã quên mình
Chuyển hàng từ Bắc đến miền Nam
Cùng nhau hiệp sức vì non nước
Quản chi gian khổ với hy sinh
Ra đi xác định sẽ quên mình
Không hẹn ngày về với vợ con
Sóng to gió lớn nâng chân bước
Cho tròn sứ mệnh với non sông
Hy sinh cùng con tàu không số
Biển sâu ôm ấp dáng hình anh
Cho tôi được cúi đầu thành kính
Thắp nén nhang lòng trước anh linh
Chiến sĩ cảm tử quân năm ấy
Con tàu không số thật hùng anh. Đường cong Nguyễn Khoan Vào đời ta đi thẳng
Đâu biết gì đường cong
Ngỡ thời gian thẳng tuột
Đưa nhau đến tột cùng.
Bốn mùa hoa nở, rụng
Cho lòng cứ bâng khuâng
Trời bất chợt mưa nắng
Bước chân cũng dùng dằng.
Khi gối đất người thẳng
Được ngồi ghế lưng còng
Kẻ nhìn lên ước muốn
Người ngóng về cầu mong.
Trái đất quay bao vòng
Nghiêng hai ba (23) độ lệch
Lùa đời vào đường cong!./.