trongdong
text logo

KHỦNG HOẢNG TÂM LÝ TUỔI GIÀ (Khi tiếng nói người cao tuổi cần được lắng nghe, thấu hiểu và hỗ trợ)

Tác giả bài viết: Lê Vũ Chí Thiện

Chủ nhật - 24/05/2026 10:57

Tuổi già không phải lúc nào cũng là khoảng trời an nhàn, vui vẻ, thảnh thơi như nhiều người vẫn hình dung. Có những nỗi buồn không tên hiện lên trước chiếc gương soi mái tóc bạc. Có những lo âu lặng lẽ khuất sau nụ cười hiền hòa. Có những khoảng trống âm thầm xuất hiện khi sức khỏe, năng lượng và ý chí dần suy giảm. Bước qua cánh cổng tuổi già, khi con cháu bận rộn hơn, quan hệ xã hội thưa vắng dần, nhiều người cao tuổi bắt đầu chạm tới sự hụt hẫng, nỗi cô đơn, tâm trạng mặc cảm, mất điểm tựa có thể dẫn đến những khủng hoảng tâm lý sâu sắc. Bởi vậy, chăm sóc tuổi già không thể chỉ dừng ở thuốc men, dinh dưỡng hay sinh hoạt hằng ngày, mà phải bao gồm cả việc nhận diện, nâng đỡ và chữa lành những tổn thương tinh thần của người cao tuổi.

KHỦNG HOẢNG TÂM LÝ TUỔI GIÀ (Khi tiếng nói người cao tuổi cần được lắng nghe, thấu hiểu và hỗ trợ)
  1. Tuổi già và khủng hoảng không dễ thích nghi

Nhiều người vẫn nghĩ đơn giản rằng khi nghỉ hưu, người cao tuổi có thể nhẹ nhàng lui về chăm lo việc nhà, giúp đỡ con cháu, vui vẻ “dưỡng già”, đi chơi cùng bạn bè, tham gia các hội nhóm và hưởng thụ cuộc sống sau nhiều năm lao động, cống hiến. Nhưng thực tế, không phải ai bước vào tuổi già cũng có được trạng thái nhẹ nhõm và viên mãn như trong những thước phim lãng mạn thường lý tưởng hóa về tuổi già.

Theo nhiều nghiên cứu trong lĩnh vực lão khoa, tâm lý học và xã hội học, những xáo trộn tâm lý ở người cao tuổi có thể bắt đầu từ giai đoạn cuối tuổi trung niên và kéo dài sang những năm tháng sau đó. Cho đến nay, chưa có một bộ chỉ số duy nhất nào có thể đo lường đầy đủ và bao quát mọi biểu hiện của khủng hoảng tâm lý tiền tuổi già hay tuổi già, bởi trạng thái này thường gắn với nhiều yếu tố khác nhau: sức khỏe, tính cách, hoàn cảnh gia đình, điều kiện kinh tế, vị thế xã hội, các mối quan hệ và khả năng thích nghi của mỗi người.

Trạng thái khủng hoảng ấy thường trở nên nghiêm trọng hơn khi sức khỏe suy giảm, bệnh tật xuất hiện nhiều hơn, khả năng nhận thức, khả năng kiểm soát hành vi, khả năng tự chủ trong sinh hoạt và đời sống xã hội không còn như trước. Nếu người cao tuổi không biết cách tự nhận diện, tự điều chỉnh suy nghĩ, hành vi, lối sống, đồng thời không nhận được sự trợ giúp cần thiết từ gia đình, cộng đồng và xã hội, họ có thể phải đối diện với nhiều nguy cơ bắt đầu từ những tiêu cực tâm lý, rồi tác động trực tiếp đến cả sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.

Thực tế trong đời sống người cao tuổi, ngoài những áp lực thường trực như con cháu bận rộn, gia đình thu hẹp, tình trạng bệnh tật, cô đơn, phụ thuộc, thiếu người chăm sóc, tuổi già hôm nay còn phải đối mặt nhiều thách thức mới từ một không gian xã hội rất khác. Công nghệ, mạng xã hội, trí tuệ nhân tạo và các nền tảng số ngày càng len vào sinh hoạt hằng ngày, mở ra nhiều tiện ích nhưng cũng tạo ra không ít rào cản đối với người cao tuổi.

Nhiều người cảm thấy lúng túng trước các dịch vụ trực tuyến, khó phân biệt thông tin thật giả, dễ trở thành mục tiêu của lừa đảo mạng hoặc bị cuốn vào những nội dung thiếu kiểm chứng. Những trải nghiệm ấy có thể khiến người cao tuổi nảy sinh tâm lý lạc lõng, phòng thủ, ngại tiếp xúc với cái mới, thậm chí cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau trong chính đời sống mà họ từng là một phần quan trọng.

Trên thế giới, các nghiên cứu về lão khoa, sức khỏe tâm thần và tâm lý người cao tuổi từ lâu đã được tiếp cận theo hướng liên ngành, kết hợp giữa y học, tâm lý học, công tác xã hội, xã hội học, nghiên cứu gia đình và quan sát lâm sàng. Cách tiếp cận này cho thấy khủng hoảng tâm lý tuổi già không phải là một hiện tượng đơn tuyến, càng không thể chỉ giải thích bằng bệnh tật hay sự suy giảm thể chất. Nó thường hình thành từ sự tác động đồng thời của nhiều yếu tố logic: thay đổi sức khỏe, biến động tâm sinh lý, suy giảm nhận thức, môi trường sống, quan hệ gia đình, quan hệ xã hội và cảm nhận của người cao tuổi về vị thế của chính mình.

Ở nước ta hiện nay, các nghiên cứu và can thiệp liên quan đến rối loạn tâm lý, sức khỏe tâm thần của người cao tuổi đã có những cố gắng và đạt được một số kết quả khả quan nhất định. Tuy nhiên, việc nhận diện, tư vấn, hỗ trợ và điều trị trong từng trường hợp cụ thể vẫn còn nhiều khó khăn. Một phần vì các vấn đề tâm lý tuổi già thường diễn biến âm thầm, khó đo lường, khó bộc lộ. Phần khác vấn đề này dễ bị nhầm lẫn với những biểu hiện thông thường của tuổi tác như hay quên, ít nói, dễ buồn, dễ cáu gắt, mất ngủ hoặc ngại giao tiếp. Trong nhiều gia đình, những biểu hiện ấy đôi khi chỉ được xem là “tính người già”, là sự thay đổi tự nhiên theo tuổi tác, nên ít được phát hiện sớm và hỗ trợ đúng cách.

Từ kinh nghiệm nghiên cứu quốc tế và thực tiễn ở Việt Nam có thể thấy, khủng hoảng tâm lý tuổi già cần được nhìn nhận khoa học và toàn diện hơn. Không thể chỉ tiếp cận vấn đề này từ góc độ điều trị y tế, mà vấn đề này cần đặt trong mối liên hệ với chăm sóc tinh thần, hỗ trợ gia đình, kết nối xã hội lâu dài và sự tôn trọng đầy đủ đối với các quyền, nhu cầu, phẩm giá của người cao tuổi. Khi hiểu tuổi già như một giai đoạn có nhiều biến đổi đồng thời, chúng ta mới có thể xây dựng được những hình thức hỗ trợ phù hợp hơn, giúp người cao tuổi không chỉ được chữa bệnh khi có vấn đề, mà còn được nâng đỡ từ sớm trong đời sống tinh thần, quan hệ gia đình và môi trường xã hội.

Từ góc độ xã hội học, khủng hoảng tuổi già không chỉ xuất phát từ sự suy giảm của cơ thể, mà còn từ sự thay đổi các chuẩn mực và kỳ vọng xã hội đối với người cao tuổi. Khi một cá nhân từng được nhìn nhận như người lao động, người quyết định, người gánh vác dần bị đặt vào khuôn mẫu “người nghỉ ngơi”, “người phụ thuộc”, “người cần được chăm sóc”, họ có thể trải nghiệm một sự đứt gãy trong cảm nhận về chính mình. Khủng hoảng tâm lý tuổi già, vì thế, không chỉ là vấn đề bên trong cá nhân, mà còn là hệ quả của cách xã hội tái định nghĩa con người khi họ già đi. Nói cách khác, đó là sự khủng hoảng về vị thế và vai trò xã hội.

Có người vừa nghỉ hưu đã cảm thấy mình không còn quan trọng, không còn được những người xung quanh hỏi ý kiến như trước. Có người từng giữ vị trí chủ chốt trong cơ quan, cộng đồng, gia đình, nhưng khi bước sang tuổi già lại thấy tiếng nói của mình giảm dần trọng lượng, quyền lực và sự ảnh hưởng. Có người vốn quen sống như “con ong thợ” của công việc, bỗng một ngày thấy mình thảnh thơi đến mức không biết phải lấp đầy quỹ thời gian bằng điều gì mới mẻ. Có người từng chơi những môn thể thao mạnh mẽ, giờ chỉ còn chọn những bước đi bộ chậm rãi trong sự hồi tưởng. Có người luôn vui vẻ, phá sức trong những cuộc vui quên thời gian giờ lại làm bạn với những túi thuốc, đơn thuốc và những lần thăm khám định kỳ…

Những khoảng trống ấy không xuất hiện cùng một lúc, nó cứ tiếp nối trong một hệ thống: khoảng trống của công việc, khoảng trống của quyền lực, khoảng trống của sức khỏe, khoảng trống của quan hệ xã hội, khoảng trống của thời gian và cả khoảng trống trong cảm nhận về giá trị bản thân. Khi chưa tìm được cách thích nghi hay lấp đầy mỗi khoảng trống lại đặt ra một câu hỏi cho người cao tuổi: mình còn là ai, còn có ích gì, còn được cần đến không?

Điều đáng nói là nhiều khi người cao tuổi tự trả lời những câu hỏi ấy bằng chính nỗi ám ảnh tâm lý cá nhân về tuổi tác: “vì mình đã già”. Cách tự lý giải ấy tưởng như quy luật thông thường, tự nhiên và đơn giản nhưng lại có thể kéo theo những diễn biến phức tạp nhận thức, hành vi và sự phản ứng trước xã hội.

Người cao tuổi trở nên khó tính khó chấp nhận những thay đổi của bản thân, khó kiểm soát những lo âu, mặc cảm và cảm giác hụt hẫng trước chính mình. Tất cả những điều ấy mới chỉ là một phần có thể được định vị trong bức tranh khủng hoảng tâm lý tuổi già, nơi còn rất nhiều điều chưa thể xác định, gọi tên hay thấu hiểu nếu chúng ta vẫn đang ở độ tuổi chưa già.

Cũng có không ít trường hợp, con người chạm tới khủng hoảng tuổi già ngay cả khi họ chưa chính thức có “biên chế” trong nhóm người cao tuổi. Ở giai đoạn cuối tuổi trung niên, sức khỏe thể chất đã bắt đầu có những dấu hiệu suy giảm, khiến nhiều người phải nghĩ nhiều hơn đến tuổi già, đến sự hữu hạn của sức lực, thời gian và những vị thế, vai trò vốn rất từng rất quen thuộc. Có người vẫn còn khỏe mạnh, vẫn làm việc, vẫn giao tiếp xã hội, nhưng họ cũng bắt đầu cảm thấy tuổi già như một cái bóng đang lặng lẽ như một “bóng đen” tiến lại gần.

Khi chưa kịp chuẩn bị tâm thế mà đã chạm vào những ngưỡng thay đổi của cuộc đời, con người cũng thường dễ rơi vào trạng thái khủng hoảng vô hình: không buồn, không vui, không cảm xúc, không lý tưởng để phấn đấu. Trẻ em có thể bị “sốc” khi đột nhiên người lớn ứng xử với các em như người trưởng thành. Thanh thiếu niên có thể phản ứng chống đối khi bị yêu cầu phải lớn lên quá nhanh, phải dừng học tập để tham gia lao động, kiếm sống. Một số người trẻ cảm thấy rối loạn sau khi kết hôn, khi bất ngờ phải đảm nhận vai trò, trách nhiệm làm cha, làm mẹ mà trước đó họ chưa thể hình dung hết khó khăn trước đó…

Suy cho cùng khủng hoảng tâm lý tuổi già phát sinh khi họ vẫn nghĩ mình “chưa già”, trong khi xã hội, gia đình và những người xung quanh lại bắt đầu nhìn nhận, ứng xử với họ như một người “đã già”. Chính sự lệch pha giữa cảm nhận bên trong và cách nhìn từ bên ngoài, cùng với việc buộc phải thay đổi những chuẩn mực sống, bao gồm vị thế, vai trò và thói quen, khiến quá trình bước vào tuổi già của mỗi người trở thành một thử thách không dễ dàng.

Mặt khác, cuộc “bàn giao” tuổi tác từ trung niên sang tuổi già cũng không đơn giản chỉ là một cuộc chuyển giao vị thế, vai trò hay quyền lực. Giai đoạn trung niên thường là thời kỳ con người sung sức nhất về lao động, trí tuệ, sự nghiệp, cống hiến và khẳng định vị thế trong các mối quan hệ xã hội. Nhưng khi bước sang tuổi già, sự chuyển tiếp ấy nhiều khi diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, để lại những khoảng trống to lớn và sự hụt hẫng. Tâm lý trở thành “người thừa” có khi không đến từ từ, mà ập xuống chỉ sau một ngày, một giờ, một quyết định nghỉ hưu, một sự thay đổi trong công việc, trong cách người khác nhìn nhận và ứng xử.

Ban đầu, nhiều người cao tuổi còn phản ứng, còn cố chứng minh mình vẫn khỏe, vẫn có ích, vẫn có tiếng nói. Nhưng theo thời gian và sự chuyển tiếp, họ buộc phải học cách chấp nhận một thực tế: vai trò cũ đã dần khép lại, trong khi vai trò mới lại chưa được định hình. Khoảng trống mênh mông giữa cái được và cái mất khiến người cao tuổi phải học lại cách sống chậm hơn, học cách trở thành “người già” theo đúng nghĩa tích cực của nó.

Các chuẩn mực xã hội hiện nay thường định hướng người cao tuổi học cách nghỉ ngơi sau nhiều năm lao động, buông bớt những gì từng gắn với quyền lực, vị trí, công việc và các quan hệ xã hội cũ; biết nhường nhịp cho thế hệ trẻ, tiết chế những mối quan hệ không còn phù hợp, đồng thời thiết lập một kế hoạch sống mới khi bỗng nhiên trở thành “tỷ phú thời gian”. Những khuôn mẫu ấy ở một mức độ nhất định có thể giúp người cao tuổi thích nghi với giai đoạn mới của đời sống. Tuy nhiên, chúng cũng cần được nhìn nhận lại, bởi sự phát triển của con người không dừng lại ở tuổi nghỉ hưu và sự phát triển con người là không giới hạn. Biết đâu trong xã hội tương lai, chính người cao tuổi sẽ vượt ra khỏi những chuẩn mực quen thuộc ấy, tiếp tục học tập, sáng tạo, làm việc, kết nối và tự định nghĩa lại tuổi già theo những cách phong phú, chủ động hơn.

Khủng hoảng tuổi già, như một phần trong quy luật tự nhiên của đời người, không loại trừ ai. Nó có thể là biểu hiện của bệnh lý, cũng có thể chỉ là những xáo trộn âm thầm trong tâm lý, cảm xúc và cách con người thích nghi với tuổi tác hay môi trường sống mới. Nhưng dù ở mức độ nào, điều quan trọng nhất vẫn là mỗi người cần chuẩn bị cho mình một tâm thế đủ bình tĩnh để nhận diện, đối mặt và điều chỉnh bản thân trước những đổi thay không thể tránh khỏi ấy. Bởi chỉ khi người cao tuổi còn giữ được sự chủ động bên trong, họ mới có thể bước qua những nỗi chênh vênh không tên bằng sự tự tin, coi việc đi qua tuổi già một cách vững vàng cũng là thành công của đời người, như những thành công họ từng có trong tuổi trẻ.
pngtree hand drawn cartoon double ninth festival going home to visit the png image 3848916

  1. Gia đình – sự đồng hành và gốc rễ của điểm tựa tinh thần

Thực tế khoa học chứng mình ở giai đoạn khủng hoảng tuổi già, người cao tuổi rất cần sự quan tâm, trợ giúp của gia đình và xã hội để cân bằng lại tâm lý, lối sống và các mối quan hệ.

Trước hết, con cháu phải là những người đầu tiên nhận diện được những thay đổi tinh thần của ông bà, cha mẹ, từ đó có cách ứng xử phù hợp, tinh tế và kịp thời. Không phải mọi biểu hiện khó tính, cáu gắt, lo âu, lặng lẽ hay thường xuyên nhắc lại chuyện cũ của người cao tuổi đều bị quy kết về một mẫu số là “tính người già”. Đằng sau những biểu hiện ấy, điều người cao tuổi cần nhiều khi không phải là sự phán xét hay những lời khuyên vội vã, mà là sự lắng nghe, thấu hiểu và một thái độ đủ kiên nhẫn từ những người thân yêu nhất.

Muốn hỗ trợ người cao tuổi, con cháu cần có kiến thức cơ bản về tuổi già, về tâm lý và kỹ năng chăm sóc tinh thần cho người già. Sự quan tâm không nên chỉ dừng lại ở tình thương tự nhiên, mà cần được đặt trên nền tảng của hiểu biết, khoa học và công nghệ. Khi thấy cha mẹ có vấn đề, con cháu cần nghiêm túc học hỏi, tìm hiểu thông tin, đọc thêm tài liệu, lắng nghe ý kiến của bác sĩ, chuyên gia tâm lý, nhân viên công tác xã hội. Khi cần thiết, nên chủ động tìm đến các nhà tư vấn hoặc cơ sở y tế, chuyên môn để được hướng dẫn cách ứng xử khoa học và phù hợp.

Bên cạnh đó, nhìn từ nền nếp, tập tục, văn hóa gia đình Việt Nam, con cháu cần dành thêm thời gian ở bên ông bà, cha mẹ không chỉ để chăm sóc, mà còn để sớm nhận biết những đổi thay âm thầm của tuổi già. Một bữa ăn ít hơn thường lệ, một đêm mất ngủ, một câu nói lặp lại, một thói quen bỗng thay đổi, một vẻ buồn kéo dài nhiều ngày đều có thể là tín hiệu cần được chú ý.

Trong giao tiếp hằng ngày, sự lễ phép, vâng lời, hiếu thảo là cần thiết nhưng chưa đủ. điều quan trọng hơn là thái độ kiên nhẫn, mềm mại, không áp đặt, biết để người già được nói, được lựa chọn và được giữ nhịp sống phù hợp với mình. Khi ông bà, cha mẹ vẫn cảm thấy mình có tiếng nói trong gia đình, có quyền giữ những sở thích, ký ức và thói quen chính đáng, họ sẽ bớt mặc cảm, bớt cô đơn và có thêm cảm giác an toàn trong ngôi nhà của mình.

Chúng ta thường gọi những biểu hiện khủng hoảng tuổi già theo ngôn ngữ dân gian là “bệnh già”. Nhưng nếu đã gọi là “bệnh”, thì việc nhận diện, chăm sóc và “điều trị” bằng sự hiểu biết, tình thương và sự hỗ trợ phù hợp là rất quan trọng. Con cháu cần nghiên cứu để tìm ra cách thức hiệu quả trong việc đóng vai và trở thành bác sĩ tâm lý của cha mẹ mình.

Về góc độ tâm lý học, người cao tuổi thường có những trạng thái tâm lý khá thất thường, đan xen giữa nhiều mặt tưởng như đối lập: vừa hay cả nghĩ, lại cũng dễ quên; có lúc thiếu tự tin, nhưng lại giàu kinh nghiệm; có khi thu mình, mặc cảm về tuổi tác khi tiếp xúc với người trẻ, nhưng lại hồn nhiên, sôi động khi được trò chuyện với những người đồng trang lứa. Họ dễ buồn, dễ tủi thân, nhưng cũng rất khoan dung và vị tha. Chính sự phức hợp ấy làm cho đời sống tinh thần của người cao tuổi vừa nhạy cảm, vừa sâu lắng, vừa cần được thấu hiểu bằng sự kiên nhẫn và yêu thương.

Một ví dụ thực tế khác là người cao tuổi có thể nghĩ nhiều, lo xa hơn người trẻ tuổi. Họ nghĩ về bản thân, con cháu, họ hàng, dòng tộc, quá khứ, tương lai, bệnh tật, cái chết, thậm chí cả những điều xa xôi như luân hồi hay cuộc sống ở thế giới bên kia. Những dòng suy nghĩ bất định ấy nếu cứ âm thầm tích tụ mà không có người chia sẻ, rất dễ khiến người cao tuổi bị mắc kẹt trong thế giới nội tâm không lối thoát của mình. Từ đó, h có thể trở nên nhạy cảm hơn, dễ suy diễn hơn, dễ tổn thương hơn trước những lời nói, hành vi tưởng như rất nhỏ của con cháu và những người xung quanh.

Hiểu về “bệnh già”, con cháu cần tinh tế, xây dựng nguyên tắc ứng xử phù hợp và đem lại hiệu quả. Một bữa cơm có mặt đông đủ con cháu, một cuộc điện thoại đúng lúc, một lời hỏi han thật lòng, một sự kiên nhẫn khi cha mẹ nhắc đi nhắc lại một câu chuyện cũ hay một lời tư vấn có cơ sở khoa học và đầy thấu cảm, một chuyến đi cùng gia đình, một sự đồng hành thật sự với những niềm vui rất riêng của người cao tuổi… Những điều tưởng như bình dị ấy đều có thể trở thành những “liều thuốc” tinh thần quý giá, giúp người già cảm thấy mình vẫn được quan tâm, được yêu thương và được hiện diện trong từng khoảnh khắc của đời sống gia đình.

Ngược lại, nếu con cháu thờ ơ, bỏ mặc hoặc coi nhẹ những biểu hiện khủng hoảng tâm lý của người cao tuổi, các diễn biến tiêu cực có thể ngày càng nặng hơn. Điều đó không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe thể chất, tinh thần của người cao tuổi, mà còn làm gia tăng xung đột thế hệ và khủng hoảng trong gia đình.

Khi người già cảm thấy con cháu không hiểu mình, còn người trẻ lại cho rằng ông bà, cha mẹ khó tính, cố chấp, không chịu thay đổi, khoảng cách giữa các thế hệ sẽ ngày càng lớn thậm chí trở thành những xung đột khó cứu vãn. Dù sống chung một mái nhà hay ở riêng, nếu thiếu đối thoại, kiên nhẫn và sự thấu cảm, người cao tuổi và con cháu vẫn có thể trở nên xa cách nhau ngay một nhà, dù ngày nào cũng gặp gỡ nhìn thấy nhau.

Khoảng cách thế hệ không chỉ là bi kịch tuổi già mà còn tạo nên áp lực, tâm lý tiêu cực cho chính người trẻ. Nhiều người vừa phải lo công việc, con cái, mưu sinh, vừa mang cảm giác nặng nề khi nghĩ về cha mẹ già. Có người thương cha mẹ nhưng không biết phải nói chuyện thế nào. Có người muốn chăm sóc cha mẹ nhưng lại dễ cáu gắt vì không biết thực hành thế nào làm vừa ý cha mẹ. Có người cảm thấy bố mẹ không còn hiểu mình, trong khi bố mẹ lại cảm thấy con cái bỏ quên mình. Như vậy, khủng hoảng tuổi già nếu không được nhận diện đúng, có cách xử lý đúng và nghiêm túc có thể lan thành khủng hoảng quan hệ gia đình, khiến cả người già và người trẻ đều mệt mỏi và không hạnh phúc.

Về cơ bản, tâm lý người cao tuổi cũng không muốn dựa dẫm con cháu hay phụ thuôc. Khi phải nghĩ rằng mình đang trở thành gánh nặng cho ai đó, họ càng thấm thía cảnh già yếu, vô dụng và mất giá trị bản thân của mình. Chính vì vậy nhiều người cao tuổi luôn cố chứng minh mình “chưa già”, cố gắng làm việc, tự chăm sóc bản thân, tham gia làm việc nhà và tỏ ra không cần sự trợ giúp.

Nếu con cháu có kiến thức, kỹ năng và tư duy tinh tế thì sẽ không để những ứng xử hàng ngày, những câu chuyện vụn vặt của gia đình vô tình tước đi vị thế của người cao tuổi và người trẻ tuổi trong gia đình. Giúp đỡ cha mẹ không có nghĩa là làm thay mọi thứ, quyết định thay mọi thứ, sắp xếp thay mọi thứ, rồi đẩy người già vào trạng thái bị động. Trái lại, giúp đõ người cao tuổi cần tìm cách nâng vị thế cha mẹ bằng việc thường xuyên hỏi ý kiến, nhờ cha mẹ những việc này việc khác, khuyến khích họ tham gia các hoạt động có ý nghĩa, tạo điều kiện để họ duy trì các mối quan hệ xã hội, bạn bè, hội nhóm và cộng đồng.

Đối với bản thân người cao tuổi, để đi qua khủng hoảng tuổi già, cần có sự chuẩn bị sớm về điều kiện vật chất, tài chính, sức khỏe, tri thức và tâm thế. Trong xã hội hiện đại, người cao tuổi cần nâng cao giá trị của sự tự chủ. Tự chủ không phải là tách mình khỏi gia đình, càng không phải là từ chối tình thương, sự quan tâm của con cháu. Tự chủ là biết yêu thương chính mình, biết tự chăm sóc sức khỏe, biết quản lý thời gian, biết duy trì quan hệ bạn bè, biết học thêm những kỹ năng mới, biết tham gia cộng đồng, biết mở lòng với sự giúp đỡ khi cần và biết giữ cho mình một đời sống tinh thần tích cực.

Điều quan trọng nhất và chắc chắn là khi người cao tuổi tìm được nhịp sống phù hợp với lứa tuổi, khi gia đình trở thành điểm tựa yêu thương thì người cao tuổi vẫn giữ được tình yêu đời, sự tự tin và vượt qua trạng thái khủng hoảng tâm lý tuổi già.

  1. Cần duy trì thường xuyên đối thoại, tương tác thế hệ

Khi dân số ngày càng già hóa, khủng hoảng tâm lý tuổi già cần được xem là vấn đề  xã hội, thậm chí là vấn đề của cơ chế, chính sách và hoạt động thực tiễn của công tác xã hội. Nếu tuổi trẻ cần được giáo dục, trang bị kỹ năng lao động, kỹ năng sống để trưởng thành, tuổi trung niên cần làm chủ quá trình lao động chuyên nghiệp, con đường sự nghiệp và trách nhiệm gia đình, thì tuổi già cũng cần được chuẩn bị bằng tri thức, kỹ năng, tâm thế và những điều kiện xã hội phù hợp. Bởi bước vào tuổi già không chỉ là bước qua một mốc tuổi tác, mà còn là bước vào một giai đoạn sống mới, nơi con người cần học cách thích nghi, tự chủ, giữ gìn sức khỏe tinh thần và tiếp tục tìm thấy ý nghĩa của mình trong gia đình, cộng đồng, xã hội.

Tuổi già không chỉ là sự suy giảm thể chất của cơ thể, mà còn là một giai đoạn tâm lý – xã hội đặc biệt. Ở đó, con người phải học cách thích nghi với những thay đổi  vì vậy, việc tuyên truyền, phổ biến kiến thức về người cao tuổi, về biến đổi tâm lý tuổi già, về khủng hoảng sau nghỉ hưu, về cô đơn, trầm cảm và các nguy cơ sức khỏe tinh thần ở người già cần trở thành một phần quan trọng trong giáo dục gia đình, truyền thông cộng đồng và chính sách an sinh xã hội.

Bên cạnh truyền thông, cần tăng cường đối thoại thế hệ trong gia đình, cộng đồng và trên các diễn đàn xã hội. Đối thoại ở đây không chỉ là người trẻ hỏi han người già, hay người già căn dặn con cháu. Đối thoại phải là quá trình hai chiều, trong đó người cao tuổi được nói về nỗi lo, nhu cầu, mong muốn, cảm xúc và cả những giới hạn của mình. Người trẻ cũng được chia sẻ những áp lực của công việc, gia đình, mưu sinh và nhịp sống hiện đại. Khi người trẻ hiểu rằng rồi mình cũng sẽ già và người già hiểu rằng người trẻ cũng đang gánh chịu nhiều áp lực riêng, quan hệ giữa các thế hệ sẽ bớt đi sự phán xét, bớt những hiểu lầm và có thêm cơ hội tìm được tiếng nói chung.

Xã hội truyền thống Việt Nam vốn coi trọng nguyên tắc “trọng lão, trọng xỉ”, đề cao kinh nghiệm, tuổi tác và vị thế của người cao tuổi. Tuy nhiên sự đối thoại thế hệ trở nên đặc biệt quan trọng trong xã hội hiện đại, khi khoảng cách thế hệ không chỉ đến từ tuổi tác, mà còn đến từ lối sống, công nghệ, ngôn ngữ, thói quen tiêu dùng, cách tiếp nhận thông tin và quan niệm về chuẩn mực, giá trị.

Ngày nay, cơ hội đóng góp của người cao tuổi nếu đánh giá khách quan còn rộng và mở hơn trước. Người cao tuổi có điều kiện chăm sóc sức khỏe tốt hơn, tiếp cận thông tin dễ hơn, học hỏi kỹ năng mới thuận lợi hơn và tham gia nhiều không gian cộng đồng đa dạng hơn. Thời đại bùng nổ thông tin cũng cho thấy, mỗi gia đình cũng có nhiều điều kiện hơn để nâng cao hiểu biết về chăm sóc người cao tuổi. Các kiến thức về sức khỏe tâm thần, trầm cảm tuổi già, dinh dưỡng, vận động, giao tiếp liên thế hệ, chăm sóc người bệnh, sử dụng công nghệ và các dịch vụ hỗ trợ hiện nay không còn quá xa lạ. Tuy nhiên, tất cả những vấn đề nêu trên chỉ thật sự có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành hành động cụ thể trong từng gia đình và cộng đồng.

Cũng cần nhìn nhận rằng người trẻ hôm nay rồi cũng sẽ trở thành người cao tuổi ngày mai. Ai rồi cũng sẽ đi qua những thay đổi của thời gian, sức khỏe, công việc, vị thế và quan hệ xã hội. Vì vậy, hiểu về khủng hoảng tâm lý tuổi già không chỉ để chăm sóc ông bà, cha mẹ tốt hơn, mà còn để mỗi người chuẩn bị cho tuổi già của chính mình. Khủng hoảng tâm lý tuổi già, nếu được nhận diện sớm và hỗ trợ đúng cách, sẽ không trở thành những bi kịch. Đó có thể là một giai đoạn chuyển tiếp để con người học cách sống chậm hơn, sâu hơn, nhẹ hơn và nhân hậu hơn với chính mình.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây